
09/05/2021 22:44
Nhà thiết kế: Gerrit Thomas Rietveld Kích thước: W60.5xH88xD83 cm Chất liệu: dỗ dẻ gai, ván ép bạch dương, sơn mài xanh đỏ vàng
Ghế Red-Blue (1918) | Gerrit Thomas Rietveld (C) smow.com Chiếc ghế Red-Blue của Gerrit Rietveld đánh dấu một bước ngoặt trong thiết kế đồ nội thất. Như một phản ứng với đồ nội thất bọc da nặng nề của thế kỷ 19, Rietveld đã nghĩ ra một chiếc ghế hoàn toàn dựa trên các đường nét và bề mặt.
Bảy năm trước chiếc ghế B3 / Wassily của Marcel Breuer, Rietveld đã tạo ra một cấu trúc nhẹ và mở, một cấu trúc mà trong đó hình thức và khái niệm chiếm ưu thế, không phải vật liệu hay tiện nghi.
Ghế Red-Blue (1918) | Gerrit Thomas Rietveld (C) smow.com
Ban đầu, chiếc ghế được sản xuất ở dạng hoàn thiện bằng gỗ trơn chỉ có một màu duy nhất – trắng, hồng, xanh lá cây hoặc đen. Cho đến năm 1923, phiên bản màu đỏ-xanh nổi tiếng hiện nay đã được ra mắt.
Ghế Red-Blue (1918) | Gerrit Thomas Rietveld (C) smow.com Chiếc ghế được coi như một tác phẩm điêu khắc trừu tượng-hiện thực, một bản tuyên ngôn vật chất cho De Stijl – phong trào nghệ thuật của các nghệ sĩ trừu tượng Hà Lan mà Rietveld là một thành viên.
Ghế Red-Blue (1918) | Gerrit Thomas Rietveld (C) smow.com Gerrit Thomas Rietveld, sinh ngày 24 tháng 6 năm 1888 – 25 tháng 6 năm 1964) là một nhà thiết kế nội thất và kiến trúc sư người Hà Lan. Ông là một trong những thành viên chính của phong trào nghệ thuật Hà Lan có tên là De Stijl, Rietveld nổi tiếng với Chiếc ghế Red-Blue và Ngôi nhà Rietveld Schröder, được UNESCO công nhận là Di sản Thế giới.
Nhà thiết kế Gerrit Thomas Rietveld (c) Wikipedia Trước khi mở xưởng nội thất của riêng mình vào năm 1917, Rietveld đã tự học vẽ, vẽ tranh và làm mô hình. Sau đó, ông bắt đầu kinh doanh với tư cách là người sản xuất tủ.
Với hy vọng rằng phần lớn đồ nội thất của mình cuối cùng sẽ được sản xuất hàng loạt thay vì làm thủ công, Rietveld hướng đến sự đơn giản trong cấu trúc. Năm 1918, ông thành lập xưởng sản xuất đồ nội thất của riêng mình và thay đổi màu sắc của chiếc ghế Red-Blue sau khi bị ảnh hưởng bởi phong trào De Stijl, phong trào mà ông trở thành thành viên vào năm 1919, cùng năm mà ông trở thành kiến trúc sư. Những mối liên hệ mà ông đã kết nối tại De Stijl cũng đem tới cơ hội để triển lãm ở nước ngoài, vào năm 1923, Walter Gropius mời Rietveld đến triển lãm tại Bauhaus.
Nhà Schröder | Nhà thiết kế Gerrit Thomas Rietveld Ông xây dựng Ngôi nhà Rietveld Schröder vào năm 1924, với sự cộng tác chặt chẽ của chủ nhà Truus Schröder-Schräder. Được xây dựng ở Utrecht trên đường Prins Hendriklaan 50, ngôi nhà có tầng trệt thông thường nhưng được thiết kế triệt để ở tầng trên cùng, không có tường cố định mà sử dụng tường trượt để tạo và thay đổi không gian sống.
Ngôi nhà đã được UNESCO công nhận là Di sản Thế giới từ năm 2000. Sự tham gia của ông vào Ngôi nhà Schröder gây ảnh hưởng mạnh mẽ đến con gái của Truus, Han Schröder, người đã trở thành một trong những nữ kiến trúc sư đầu tiên ở Hà Lan.
Ghế Zig Zag | Gerrit Thomas Rietveld (c) Wikipedia
Chuyên đề : CHUYỆN CHIẾC GHẾ của InteriorDaily.vnXem thêm
Video: Bộ sưu tập Xuân - Hè 2021 của Christian Dior bởi Maria Grazia Chiuri
Ecopark Vuon Tung Villa | IDEE Architects
Bình luận
Bài viết liên quan

Trò chuyện với NTK Phạm Ngọc: Chiết trung Việt - Khi cái riêng gặp gỡ thế giới
Sau 20 năm thực hành, NTK Phạm Ngọc gọi ngôn ngữ mình theo đuổi là “Chiết trung Việt” – Vietnamese Eclectic. Với chị, đó là một tư tưởng về tự do: cho phép những khác biệt gặp nhau, đối thoại và chuyển hóa, nhưng luôn được giữ lại bằng kỷ luật của bố cục, cấu trúc và một logic xuyên suốt. Dường như với chiết trung, chị tìm kiếm một cách tư duy hơn là một hình thức, ở đó ký ức gặp hiện tại, cái riêng gặp cái chung và bản sắc được hình thành ngay trong quá trình giao thoa.

Tại Brixton, London, House of Baby cải tạo nhà hàng Việt Bánh Bánh bằng cách chắt lọc những dấu ấn quen thuộc của kiến trúc và đời sống Việt Nam – từ hình thái nhà ống, văn hóa dùng bữa chung đến bảng màu gợi nhắc kiến trúc hiện đại thế kỷ 20. Thay vì tái hiện chúng theo cách trực tiếp, studio đặt các chất liệu văn hóa ấy trong một ngôn ngữ nội thất và nghệ thuật đương đại, tạo nên cuộc đối thoại giữa ký ức Việt Nam và bối cảnh London.

SKIN1004 SoHo: Những hẻm núi giữa lòng New York
Tại SoHo, New York, LMTLS Architecture biến flagship của thương hiệu mỹ phẩm Hàn Quốc SKIN1004 thành một “cảnh quan trong nhà”. Những khối gỗ uốn cong mô phỏng địa tầng kết hợp cùng hệ gương cao 2,7 m tạo cảm giác như bước giữa các hẻm núi, đồng thời chuyển hóa ý niệm “thiên nhiên nguyên bản” của thương hiệu thành một trải nghiệm bán lẻ giàu tính nhập vai.

Jonojé: Khi khách sạn trở thành phòng thí nghiệm vật liệu của Studio LOHO
Từ một xưởng sản xuất cọ cũ tại Bruges, Studio LOHO cải tạo Jonojé thành tổ hợp kết hợp studio, showroom, gallery, không gian sống và khách sạn boutique. Sáu phòng suite được xem như những “phòng thí nghiệm vật liệu”, nơi đất sét, thạch cao, gỗ và đá không chỉ hoàn thiện không gian mà trực tiếp định hình trải nghiệm lưu trú giàu tính xúc giác.